Pages

    10/8/11

    ru lòng

    rối bời
    bình yên

    3/19/11

    lại bắt đầu những cơn mưa


    trời đã chuyển âm u từ mấy ngày nay, nắng cũng rất nắng và hình như cũng sắp mưa. không lâu nữa mùa mưa sẽ bắt đầu, nước rồi sẽ ngập lai láng các con đường ngõ hẽm, rồi người và xe sẽ hì hục lội nước
    băng đi như chẳng hề có cơn mưa nào
    vẫn còn được người ta gọi là mưa trái mùa nhưng tôi không nghĩ thế
    là mưa đầu mùa
    và mưa bây giờ dai dẳng như mưa miền Trung

    chỉ mưa thôi
    mà lòng người quạnh vắng
    cho giấc ngủ níu dài thêm một chút

    có đêm qua thật dài
    nhưng trưa nay lại không ngủ được, chỉ ngồi bần thần nhìn màn hình máy tính
    và nghĩ về sự ngây thơ
    là cái quý giá nhất của con người
    ai đó mặc nhiên yêu chân tình, mặc nhiên sống chân thành
    thì có gì mà đắn đo

    cứ như mưa thôi
    cuốn trôi
    thờ ơ hay nồng nhiệt cuốn trôi

    sẽ chẳng còn lại gì cả, như sau cơn mưa, rồi cũng qua
    như con người
    rồi cũng lặng lẽ qua



    3/14/11

    chỉ là


    muốn nghe Thanh Phong hát " chỉ là mùa thu rơi " trên đường thành phố này đầy gió trong cơn ho sặc sụa
    muốn nghe Lan Hương hát " biển đã chết sau rất nhiều nghĩ suy " để biết lòng mình có bao giờ lắng lại
    thôi thì, có gì đâu công phu
    lúc nào cũng chỉ là vai diễn tồi
    không thể khác được
    như bình thường và tầm thường.

    rồi lãng quên.

    3/5/11

    "thôi giã từ cơn mê cuối mùa"


    cũng có những ngày cười vui để thấy lòng nhẹ dịu
    và cứ thế, nuôi nấng cho những ngày sắp tới
    những giấc mơ ít nhiều đắm say, dẫu chẳng dễ dàng gì
    con người, nhiều khi chỉ cần những nụ cười
    mà thôi
    hạnh phúc giản đơn theo suy nghĩ
    khoảnh khắc cũng rưng rưng như khi người ta bước sang một trang đời khác
    như chắc rằng
    ai cũng phải lớn lên

    và hành trang
    chắc chắn, nhiều khác nhau

    nên, ai rồi cũng phải cười để sống
    vai diễn nào trong đời cũng đã là mặc định
    khóc cười cũng mặc định
    đừng đòi hỏi ai phải giống ai, ai phải sống vì ai, ai phải thương yêu đền đáp ai
    khắt khe với cuộc sống cũng chỉ làm đau nhau mà thôi

    nên, bước đường rồi sẽ khác nhau
    nối dài những chập chờn giấc ngủ
    thêm chập chờn hoang mang
    rồi hoảng loạn trong vô vàn âm thanh ồn ào chồnng chất lặng im
    để một khi, thành một người quá tỉnh táo đến thờ ơ
    rồi biết mình chẳng thể
    cười thì có khó gì
    khóc thì có khó gì
    chỉ còn mỗi lặng im tâm tưởng
    chỉ còn mỗi lặng im

    " nắng vàng, em đi đâu mà vội .."
    ít nhiều nắng người ta cũng thấy vui.
    rồi mưa, người ta cũng thấy vui
    sao không có cái nắng cháy da những ngày hè miền Trung để buổi buôn bán kiếm lấy những đồng tiền lẻ vun đắp hạnh phúc
    sao không có cái mưa chạy băng đi trong đêm không kịp vút mặt để biết thêm vì lý do gì mà người ta lại chọn thành phố không từ trong mơ mà sống
    vẫn còn những người đi tìm mưa nắng, rằng nào rằng nào buồn hơn

    nghĩa lý gì khi những vô tình con người lạc nhau, như ánh mắt nhìn một người xa lạ
    để mãi mãi là xa lạ
    là xa lạ

    còn điều ước gì cho mãi mãi, khi mãi mãi chỉ là từ mà người ta trấn an nhau
    sự an ủi nhiều khi có hơn một ánh mắt đâm ngang những gì đã vốn đã mỏng manh

    nên thôi
    cứ chọn những ngày qua là những ngày sắp tới
    khác nhau mà thôi
    mãi mãi khác nhau mà thôi

    để rồi sà vào lòng mẹ nghe bình yên
    để rồi cùng ba lang thang buổi sáng nhắc nhớ về những ngày xưa
    là bây giờ
    là bây giờ
    còn ngoài kia, thì có gì đâu
    có gì đâu

    làm gì có mà đợi mà chờ

    12/6/10

    như là vô cùng


    những ngày này, cứ tuồn tuột trôi đi, hư vô
    không còn kỷ niệm hay giấc mơ nào ấp ủ
    biết buồn hay nên vui
    hay sống những khoảnh khắc bình thường như thế
    và như thế hư vô

    một khi không còn điều gì để níu giữ
    không có một cuộc hẹn nào giữa cuộc đời này, thì người ta vẫn sống đấy thôi
    dùng từ " giá như " để cuối cùng đọng lại điềi gì trong ý nghĩ
    để rồi được nhớ rằng mình còn có thể đắm say

    những từ ngữ cuối cùng chỉ còn là sáo rỗng
    những con người đến rồi mùa trôi qua, chắc chắn người sẽ ra đi
    còn ta, ta cứ tiếp tục e ngại chính mình, điều này đồng nghĩa với hoài nghi cuộc sống
    bao năm rồi, khát vọng chắp vá ước mơ
    để nhiều khi, thấy mình hoang vắng, hoang mang, hoang dại rồi thành .. hoang tưởng lúc nào không biết
    cô bạn ngày nào nói, mơ hoài khó được vỹ nhân, thôi đành tập chơi vỹ cầm
    cũng là một lý lẽ cho cuộc sống

    người ta sống - còn sống khi có một cái gì đó, một nhỏ nhoi gì đó để mà hướng tới, để mà bấu víu, để mà thấy bình yên, để cảm thấy mình tồn tại hiển nhiên cùng tất cả
    nhưng
    cũng có người, sống - rất giản đơn là không thể chết
    cuộc hành trình trả nợ chưa bao giờ dứt, và người ta còn quá nhiều nhân duyên giữa chốn này

    rồi ai có biết thương ai, rồi ai có biết yêu ai
    hay như những giấc mơ chập chờn ký ức, ám ảnh một phút giây nào đó
    rồi chỉ là trở lại trong một căn phòng trắng, những lời nói không rõ, những gương mặt cười thân khóc lạ hay chỉ là 1 khung hình chợt lóa trên 1/25 giây trước khi bừng tỉnh
    rồi hỏi, đây là đâu, là thành phố ước mơ hay thành phố chạy theo giấc mơ

    cuối cùng, ngày rã rời trôi
    chia sẽ một điều gì, một câu hát, một đoạn thơ hay một tâm tình nông nổi cũng trở nên quá khó khăn
    để rồi, muốn gào lên
    dễ dàng gì mà đắm say
    rồi,
    ....
    như là vô cùng

    12/3/10

    tháng mười hai

    mới đó mà đã là tháng Mười Hai, những ngày nối đuôi nhau

    hai năm rồi, tháng Mười Hai của lần đọc câu thơ rằng

    [ hoa sa-lem cắm trong bình đêm qua đã chết, nửa đêm nghe Natking Cole và đọc Haruki

    rồi muốn òa lên khóc như đứa trẻ ]

    chúng ta, ai cũng ước mơ một lần òa khóc, như đứa trẻ

    nhưng cuộc sống lẽ nào bình lặng thế

    ừ thì em đã va vào tôi, trong những câu mà em kể say mê trong bài thơ Vườn - Ý Nhi mà Phú Quang phố nhạc

    " em muốn trốn sâu vào sự bình yên, sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh"

    năm đó cũng tháng 12

    em muốn ôm tôi nhưng không thể, có gì đó muốn ngăn lại

    chắc để dành cho ngày trôi

    rồi vẫn cái tháng mà người ta đã quen gọi là mùa đông, em nhìn tôi trong tiếng piano dưới lầu quán Cõi Riêng đang vang lên khúc nhạc

    mà chúng tôi quá thuộc lời

    " làm sao về được mùa đông, dòng sông đôi bờ cát trắng .."

    thế rồi, những đam mê trong " Và khi tro bụi " được em kể từ đâu đến cuối cho tôi nghe

    ngày ấy, có mấy xa xôi cũng gần

    những tin nhắn dấu chấm thế nào cũng được em nhớ

    rồi, mùa đông chưa hết

    rồi, không lần nào tôi ghé lại Cõi riêng

    cafe một mình đồng nghĩa với sợ hãi

    thế rồi có nhớ quán Quỳ cũng có lần mấy anh chị Đà Lạt hát " mùa thu, cây cầu đã gãy

    nhưng

    cafe một mình đồng nghĩa đớn đau

    mùa đông năm nào ở lại cùng tháng Mười Hai



    một năm rồi, tháng Mười Hai lại đến, từ sau một lần làm quen

    chọn lựa để chấp nhận đã làm tôi hạnh phúc, dù đó là cảm giác của riêng mình

    tôi thích nghe Ngọc Lan hát từ sau tháng Mười Hai

    thế rồi, cứ ngỡ người đã đến và sẽ ở lại

    và tự nhiên tôi thấy mình vui, vì còn cảm thấy không trôi như vô cùng ý nghĩ

    " sao chưa gặp một lần, mà nghe tình thật gần, sao chưa được một lần, gọi tên người thì thầm"

    rồi, cái ánh mắt lần đầu tiên bắt gặp cũng nhớ mãi

    rồi, câu nói " xong rồi đó ... " cũng nhớ mãi

    rồi, gương mặt cười đâu đó , cũng nhớ mãi

    người có mở một đoạn nhạc cắt một bài hát làm nhạc chuông

    là Thủy Tiên, là một đoạn nhạc của Quốc Bảo

    đâu đó niềm vui

    một buổi sáng Chủ Nhật nắng của Sài Gòn đã ở lại. mãi mãi

    nhưng những lặng im bình thường cứ thế

    những mêng mang còn mãi

    và dễ phôi phai

    tôi thiếu quá nhiều đắm say, thiếu quá nhiều tự tin để có thể bước qua ánh mắt khó chịu của một ai đó

    hình như tôi sợ

    dẫu biết. tình của mình không thế

    dẫu biết. rồi sẽ xa

    cũng lâu lắm rồi. không còn uống cafe sữa đá

    không một lần đủ tự tin để ghé lại V. hay E. để được ngồi lặng im nhìn ánh nến, để nhớ lại rằng " thay đổi một chút sẽ tốt hơn "

    tình chưa gặp tưởng gần, tình chưa gần đã chết

    bất giác nhớ lại một đêm tháng 12 nào đó. ngồi ở Fig mà nhắn tin, rằng sẽ mang cho người chút hương trầm rồi đem ra gởi theo cho gió

    cũng chẳng còn ai hỏi han học hành thế nào, đang đọc sách gì

    cũng chẳng còn ai vui đùa về chuyện xung quanh



    thôi thì, giữ làm kỷ niệm

    biết là, không phải dễ dàng gì mà được ngồi im lặng bên nhau

    không có ra đi, cũng chẳng có trở về nào là ý nghĩa

    chưa một cái nắm tay, chưa một lần hạnh ngộ

    dễ dàng gì mà đắm say



    đường về, rồi chẳng muốn có một đóa hồng vàng nào nữa

    những câu chuyện của Haruki, những câu chuyện của Nguyễn Ngọc Tư hay Guillaume Musso chắc khi đọc sẽ ngại ngần

    cũng như mỗi lần uống cafe sữa đá thì lại mênh mang

    nào có gì đâu mà đổ thừa số phận



    dễ dàng gì mà đắng say

    có gì vui mà cười

    có gì đâu mà khóc



    thôi thì, nghe lại Tre xanh ru

    để biết ngày còn trôi mãi

    " Nắng có thương người tóc phai màu

    Xin nắng đừng về giữa trưa hè

    Mưa có thương người mắt hoen lệ

    Mưa nhớ bay xa bay xa



    Mưa nhớ ai mưa buồn không ngừng rơi

    Mây cũng theo người xa

    Cây héo khô vì nắng buồn trưa nay

    Tình ai còn nơi đây




    Gió có thương người áo phai màu

    Xin gió căng buồm gió đưa thuyền

    Cây có buồn vì lá xa rời

    Cây nhớ vươn cao xanh tươi




    Ai đã xa còn nhớ con đường

    Có dấu chân người lúc đi về

    Ai có thương về chốn quê nhà

    Câu hát ru, tre xanh ru "

    11/15/10

    tất cả rồi phai phôi

    chuyến xe im lặng
    về im lặng
    chiếc áo khoác lên
    đám đông hay một mình
    rồi có gì
    rồi còn gì
    giấy tiền, lần nghỉ, hương cháy, ngược gió và có lẽ xa lạ
    đi theo im lặng trong đám đông
    tất cả rồi phai phôi
    đừng hỏi giá như
    đừng trách yêu thương
    mà quan tâm chẳng có
    rồi thì buồn vui
    để là gì
    bởi
    chắc chắn phai phôi
    cả kỷ niệm lắng
    rồi phai phôi

    11/9/10

    là bạn.

    [ viết trong tình trạng lưng rất là đau, đi khom khom nhưng cố ngồi ráng gõ ]

    một đêm thứ Sáu, không nói nhiều vì sợ được cho tiền để đi chơi nên bỏ đồ đạc xong và leo lên taxi thẳng tiến Trần Hưng Đạo. chưa đủ dũng cảm để đối diện với Hà Nội sau quá nhiều chối từ, và thèm muốn đi miền Tây vì chưa một lần qua khỏi Bến Lức.



    rồi lên xe, để nghe mình bắt đầu trôi và cảm giác được ngon giấc giữa ồn ào sau hơn 2 năm khi đêm nào cũng rất dài. cũng là đêm ngày 29 cuối của tháng Chín âm lịch để bước vào mùa mới.

    xe vẫn chạy trong vở kịch đủ làm những người dễ cười, rồi đến Tôi muốn quên người - Nửa hồn thương đau [ Nguyễn Hưng - Ngọc Anh ] và tiếng nói của người bạnsau lời xin lỗi đợi chờ khi mới lên xe ở Mỹ Tho.

    rồi một trong những tin nhắn cuối cùng, tin nhắn không icon. điều gì rồi cũng đến.

    cuộc sống này, nên chọn im lặng là duy nhất và mãi mãi, còn tất cả, hãy bỏ quên.

    xa bỗng như nhất lến cao sau khi cảm giác như đã leo đèo. mở mắt nhìn ra, đêm bao la, trời bao la. đến đỉnh cầu Mỹ Thuận.



    rồi một buổi sớm mùa đông đầu tiên trong ý nghĩ không phải giữa Sài Gòn mà là phà Vàm Cống. định không xuống xe, nhưng bầy trẻ lao xao ngoài kia, để một phút nào đó mình cảm thấy nên quên những điều cần quên. như thế.

    lấy khăn rằn xuống cầm tay, mũ áo khoác vẫn đợi, xuống xe xin vài tấm hình kỷ niệm của phà, trước khi đến thành phố Long Xuyên.



    khi lên xe, đám gái trai xa lạ kêu lên: nhìn ổng kìa, quàng khăn rồi cười rạo rực nhưng đang trong cuộc giao hoan. ta vẫn bình tĩnh đi, bởi tất cả đều thật bình thường, bởi bạn của ta vui, các người lạ vui chỉ là một niềm vui ké, niềm vui miễn phí mà thôi.



    xe qua Long Xuyên, ta tìm thử Ngã tư đèn đỏ mà lúc trước ta từng đùa rằng đã đến, nhưng có quá nhiều đèn đỏ, và khi đi vệ sinh ở đây phải trả 2000vnd mà lớp ta có một người quên trả và 1 người nín đến Châu Đốc bởi không đáng phí dịch vụ. [ các bạn Long Xuyên cấm chặt chém nha, nha, nha ]



    rồi đến Châu Đốc với những chú, những anh xe Lôi, không phải xe thồ Hội An, không phải xích lô máy của Sg năm 2000, không phải xe ôm của Sg năm 2000 có lẻ, rồi mùi batê bánh mì ngon ngon mà chụy của tôi không chia cho tôi, rồi những đứa cháu không hề để ý cM của tụi nó đã đói ngơ ngác. rồi lo làm dáng chụp hình lúc 4h45 sáng mồng Một.



    xe Lôi - 4 người, một người 5000, lấy đà và Cử Trị thẳng tiến, xe quẹo phải, người khách đường xa la lên, rồi tiếng chụp hình cho chú, chụp hình cho em nè, rồi tiếng rộn ràng tiếng người và tiếng của đêm ( xin phép không nói đến câu nói nguyên gốc của Như sợi thun ).



    miền Tây, nơi tình người thấm đẫm, rồi được nằm yên kể chuyện đường xa trong quạt máy, trên tấm nệm và lời chăm sóc về hương xông muỗi.

    " ác không, mới xuống, người thơm tho là vậy đó mà bắt xông muỗi, xông cho thấm vào da vào dú hư hết mùi của người ta hả, hả, hả hả .. [ sau đến ngày về mới biết là cái hộp điện nhỏ nhỏ xua muỗi, không làm mất đi cái mùi thơm tho của khách đường xa .. "



    Mơ khách đường xa, khách đường xa ... { Nguyễn Trọng Triết } và bắt đầu cãi ..

    chú xe lôi đón chờ chuyến đi chơi buổi sáng, những chúng tôi lên xe 16 chỗ đi núi Cấm và núi Sam sau ly cafe sữa và bánh mì thịt quay.

    những tấm hình xuất sắc về sắc đẹp của chúng tôi và lời tru tréo nguyên cả đường đi của tôi vì 3 chị đẹp và 1 người xinh bị cho ngồi ở hàng ghế cuối.

    " ôi làng ngày tháng trôi sông, bên đê lại nở những bông hoa vàng .. " Giấc mơ dai dẳng - Nguyễn Vĩnh Tiến - Ngọc Khuê hát. là lời tôi tụng khi thấy lần đầu mùa nước nổi miền tây.

    và bông điên điển.

    và đòi ăn canh bông điển điển.

    hoa vàng của tôi.



    ôi, quê hương mình đẹp quá .. những nụ cười duyên quá .. những con voi duyên quá để pé Đẹp của chúng tôi từ Hồ Mỹ Hợi được xác nhận ngay là Hồ Mỹ Tượng. có lắm hân hoan.



    mùa nước nổi trong tin nhắn đêm qua giờ hiện ra trước mắt, chỉ có điều tất cả giờ đã không còn, xa vắng cả rồi.

    nào biết đời say tỉnh, nào biết giấc mơ rồi cũng tan khi đắng lòng thức dậy.

    3 cảnh chùa ở lưng chừng núi sau khi qua đèo một bên đồng xanh thẳm dưới kia và bên vách núi dựng đứng. lặng im nghe gió thổi bên tai và ước mơ chung của những người xí xọn được chụp hình. cầu xin cho những điều tốt đẹp đến với gia đình và một chút cho bản thân.

    nguyện an lành

    thời thời an lành.

    chỉ có đại gia mới đủ tiền ăn cơm, còn 3 chụy em và 1 gái già ngồi ăn tạm si rô sữa. mặt thấy thương.



    áo gió áo thun quần jean giá rẻ bất ngờ, thú bông 2 con hình như chưa trả tiền cho gái già xinh xắn ăn ảnh.

    về nhà ăn canh bông điên điển cá rô ngon ngon, ăn liền 7-8 lát cá rô liên tục.

    lẽ nào khẩu vị của mình đã thèm đồ ăn miền Nam sau 7 năm ở đây.

    lang thang đêm trong cái se lạnh đẹp trời ở Tượng đài Basa Châu Đốc bên dòng An Giang.



    rồi những chập choạng say bên nem nướng, trứng cút, vịt lộn bọc bột hay xoài chua ngọt và gỏi cuốn.

    rồi có người tìm say, rồi những người đỏ mặt.



    đừng tìm say làm gì, bởi cuộc đời này ta bao giờ có tỉnh. lúc mà ta tưởng ta say chính là lúc ta tỉnh nhất. biết rằng đừng nói giá như giữa cuộc sống này, nhưng hãy thật lòng cho tất cả, cuộc sống này đã quá khó khăn.

    sau cơn say, mới thấy chúng ta thật sự là bạn, quý giá và thiêng liêng sau chỉ mỗi hai tiếng Gia Đình mà thôi. lớp trưởng là người tỉnh và phát huy nhiệm vụ tận tình và đúng lúc.

    cảm ơn lớp trưởng nhiều nha, nha, nha.

    cảm ơn miếng nước nóng nấu khăn được nấu giữa đêm của pé Đẹp nha. nha nha nha

    rồi những câu chuyện không đầu không cuối về cuộc sống đến gần 4h sáng, để chỉ im lặng thôi thì chúng ta cũng hiểu nhau được nhiều hơn thế.

    tình cờ chúng ta vào lớp này, rồi sự quan tâm cũng tình cờ đến, nên 3h phải mò lên mà coi đã ngủ yên chưa, rồi nhiều chuyện về những chỗ nằm, rồi mở cửa để sẵn, rồi điện thoại nha nha nha nha

    nào ai được chọn cho mình số phận đâu, nào ai biết đoạn đường phía trước cần rất nhiều cảm thông.

    rồi những khoảng khắc vui với khăn rằn che nắng, lựa đồ lội chợ, những vỗ tay 2 ngón im lặng kẻo CA khóm đến, rồi ôn bài cũ

    vôôôô soooooooooooooooooooooooonnnnnnnnnnnnnnnnnnggggggggggggggggggggggggggggggggggg

    chắc chắn chúng ta sẽ thay thế cho những điều buồn trong chiếc hộp kỷ niệm thân thương của mỗi cuộc đời chúng ta, để thời gian trôi đi, chắc chắn ta sẽ mỉm cười.



    rồi đánh tiến lên mà không trả liền, hô lô tô rát họng ko kênh 1 lần, cào dùa thì hết tiền để chửi đổng chí chóe lờ cờ không bú liếm mà sao xui thế này



    sau bữa tiệc vui, trời mưa và sang nhà người đẹp oang vàng hát ca, cũng là bài hát quen thuộc

    cũng cười vui nhưng trong lòng lo lắng đã có nước về tắm chưa

    để nhớ lại mình lo cho chụy miếng ăn, giấc ngủ đến chai dàu gội đầu, rồi lo cho đại gia phơi sáng chai dầu đẻ xức căng ruột, để đám cháu thân yêu ngăn cản rồi còn kiu là người Thượng, để chủ nhân món quà trái tim sinh nhựt đầu tiền hỏi: chú dân tộc gì ?

    hựn.



    rồi những tràn cười té ngửa khi bị lừa, nỡ lòng nào lừa em như vậy hả chụy, các chái nỡ lòng nào cười chú như vậy

    hả

    hả

    hả



    trong cơn mưa, chúng ta về thành phố, lại thấy thân yêu hơn nhiều.

    những bức hình cuối về chuyến đi được chụp.

    rồi giấc ngủ dần dần tìm đến, qua phà Vàm Cống không ai xuống xe, qua cầu Mỹ Thuận lúc nào chẳng biết ..

    chúng ta hứa hẹn trong lúc lớp trưởng xin cái quần màu đọt chuối yêu thích của anh Lộc vui tính bắt uống XO nhưng không cho mang về

    chúng ta đã chụp ảnh chung với chị Khía vào một buổi sáng thân yêu mùa đông lạnh mà ấm tình người Nam Bộ.

    tôi nhìn về cánh đồng với ánh đèn xa mờ phía sau căn nhà như nhớ mùa ánh đèn trên những con thuyền ở biển đảo Cù Lao Chàm quê nhà ngày trước



    rồi chia tay với lời hẹn thứ 3 gặp trong đồng phục cánh đồng bất lực

    thế đấy, chúng tôi sống tự nhiên thế đấy, chúng ta sống tự nhiên thế đấy

    ít nhiều trong chúng ta đều có sự nhạy cảm bản năng để biết rằng tất cả đều là kỷ niệm nhưng niềm vui cần sắp xếp và nâng niu, còn một chút nỗi buồn xin lắng dịu

    bởi, được mất tùy duyên

    bởi, nhân duyên là điều cuộc sống ban cho rất nhiều lần trong đời mà ít lần ta cảm nhận

    tôi yêu chúng ta

    tôi yêu các bạn

    D0912M, Nguyễn Hoàng và 2 người đẹp dễ thương nữa

    11/4/10

    ngày mai


    sau đêm nay, là ngày mai. chỉ là sự lặp lại, lặp lại những đoạn đời đã từng trải qua.

    những nỗi vui niềm buồn đã trải qua.

    càng ngày, vai diễn chính cuộc đời mình cứ đến tự nhiên, tròn vai chẳng biết đâu là nhói đau.

    khi biết một chút về cuộc sống, tôi hoài nghi rất nhiều về cuộc sống, về lòng tốt, về tình cảm và về sự mãi mãi.


    #Cuộc sống là thứ mặc nhiên và tôi nghĩ mình " hướng đến số phận ", của sự nối tiếp cuộc đời, không chống cự.

    và buông. từ bao giờ chẳng biết và cũng không cần biết. từ nước mắt quay đi sau khi mượn tiền lớp trưởng , hay nước mắt lúc tụng kinh mà vô tình khóc cho chính bản thân mình, hay nước mắt khi nghe 1 bài ca quen thuộc lúc xe gần đến thành phố, hay nước mắt giản đơn của sự hèn kém, hay nước mắt khi nước tràn vào và Quang Lý hát " làm sao về được mùa đông, dòng sông đôi bờ cát trắng " hay Ngọc Anh hát " tuổi hai mươi chưa một lần hò hẹn, tuổi hai mươi chưa một vòng tay yêu thương "


    #Lòng tốt thì chỉ có những suy nghĩ tốt mới nhận ra nó. cũng đã lâu rồi, một câu chuyện ngụ ngôn có nhắc nhở tôi rằng hãy nhìn vào mặt tốt của nghĩ theo hướng đó, sẽ ổn cho cả hai, và tôi nghĩ mình nên thực hiện. bởi, tất cả đều có lý do của nó, khi mình cố tìm, cố suy nghĩ cặn kẽ và rõ ràng thì chắc chắn tất cả cũng thật bình thường. ai cũng từng sống như vậy, trách người ta làm gì. rồi thì, bỏ qua tất cả, bỏ qua trong sự thông hiểu và thật nhẹ lòng.

    như cơn gió ngày qua

    im lìm lang thang trôi

    mặc kệ đời kia, mặc kệ đời kia

    rồi làm khô nước mắt


    # Tình cảm: ai cũng trông đợi vào món quà này, để mong được một lần cảm thấy hạnh phúc, và mong điều này có thật. nhưng, dù thế nào đi nữa, ai cũng cảm thấy, sắp xếp, chấp nhận cuộc đời mình rồi sẽ một mình.


    " Vợ chồng là ruột là rà

    Anh em có cửa có nhà anh em "

    hoặc

    " Anh em là ruột là rà

    Vợ chồng như áo cởi ra là rồi "


    Là ngày tháng Sáu năm rồi, một mình ngồi đợi trong bệnh viện, mắt nhòa đi, chỉ kịp nghe Bác sỹ bảo rằng đã đến kịp, nếu để sáng mai là hết. Chỉ thương cho Song Ngư, những con cá vàng hiền hậu ngây thơ cả một đời, chưa một lần mơ ước vươn ra biển lớn, để thấy sự tồn tại giữa thành phố này không giản đơn như những nụ cười, mà bằng tình cảm. Chỉ có tình cảm.

    Để hôm nay, được nghe kể rằng đang nằm nhìn ra Đại Lộ Đông Tây, chỉ vì thiếu sự quan tâm mà từ tái xanh sang đỏ và một người chín chắn và trưởng thành bật khóc bởi tình cảm.

    Là vợ chồng, là anh em ... nhưng chính xác: là tình cảm.

    thế đấy, đừng chọn lựa điều gì cả, rồi hãy thứ tha cho tất cả, cho chính tình cảm và nỗi đau tình cảm. tự vùi ngoan mình trong chính mình.


    nếu tình cờ gặp nhau trên những đoạn đường nào đó, rồi vui rồi buồn thì cũng là hạnh phúc. cũng một lần chạm tay hạnh phúc, của hôm nay chứ không phải ngày mai.

    Ai rồi cũng cần cho mình một điều gì đó mà an ủi. Tình cảm mà an ủi. Rồi để lãng quên.


    # sự mãi mãi: tôi đã từng sợ bộ mặt và giọng điệu của những diễn viên kịch hơn là diễn viên điện ảnh, sợ lỡ khi rời khỏi ánh đèn sân khấu rồi mà người ra lại đội chồng lên thêm 1 bộ mặt nữa, thì sẽ sống ra sao. lỡ gắn liền mãi mãi với bộ mặt đó thì sao.

    cũng có người tự nhận không hề diễn trong cuộc đời bởi không được trả cát xê, nhưng theo tôi tất cả đều đã hơn một lần diễn, nếu nhiều thì hoàn hảo còn không thì đó là vai diễn tồi ( vai diễn tồi là từ có trong tản văn [ Bốn mùa, trời và đất ] )

    vậy mãi mãi còn lại là không có gì.

    Mãi mãi không có gì hay không có gì là mãi mãi.

    Sao cũng được, câu cửa miệng đáng ghét nhất trong cuộc đời này.

    chỉ là tự nhiên thôi, một cách tự nhiên vui rồi tự nhiên buồn.

    tự nhiên gục ngã rồi sẽ tỉnh dậy, hoặc chìm đi trong nỗi niềm.

    hay ở sân chùa tháng Chạp. hay ở Hội An tháng Chạp. hay ở Sài Gòn tháng Chạp. những khoảng cách gần nhau, những khoảng cách hãi hùng, những im lặng mãi mãi

    để được câu " mặt cười thì người nói khóc, mặt khóc thì chưa nghe nói "

    mãi mãi chưa nghe nói

    mãi mãi chưa nghe nói

    mãi mãi chưa nghe nói

    và mãi mãi.

    mãi mãi không ai chọn ai trong cuộc đời này.

    cứ chôn đi ký ức hay kỷ niệm kèm theo những năm tháng cuộc đời đã sốc thuốc

    mãi mãi thôi, đông đúc và lạc lõng bên nhau.

    11/1/10

    cô em họ, những xấp vải và tình thân.


    những cố gắng mồ hôi và nước mắt ở thành phố này để giúp đỡ cho một thành phố khác

    nên như thế, bởi tình thân của những ngày xưa không gì quý bằng.

    từ những chiếc áo phai màu vì nắng được tháo xuống ở mấy con ma-nơ-canh đến những xấp vải quần xanh áo trắng quần đen áo carô đến các loại vải khác, từ 1 vài mét lẻ đến những xấp may đủ bộ đồ

    thời đó hay thời nào cũng đáng quý, và cái trân trọng, biết ơn mãi mãi là sự quan tâm.

    Anh đã biết cảm ơn em từ những ngày xưa ấy, cô em họ.

    đàn bà Tân Hợi - nhiều khó khăn và khổ cực. nhưng anh tin em vẫn vui.

    như thế là thấy ổn rồi

    chỉ như vài đôi giày, một bộ đồ thêm nữa là bữa nhậu. nhưng, để tạo nên nền móng ngôi nhà,để bắt đầu lại, không muộn đâu, bởi còn những đứa trẻ

    sự cố gắng và hòa thuận sẽ dần xây lại được tất cả, trách làm chi số phận, nghe những rụt rè đã thấy thương.


    còn cuộc sống, mãi mãi, bài học làm quen với cô đơn, thật khó khăn.

    nhưng biết làm sao, khi tôi đã nói ra : trách làm chi số phận, tất cả là điều mặc nhiên.

    và bản thân mình cần an nhiên

    sống-khóc-cười

    sự sẻ chia không dễ dàng như người ta vẫn tưởng, nên không nên lấy làm bất ngờ

    như con chim đau sợ cành cong, thôi thì gói trọn mình trong nỗi niềm mình


    mặc nhiên sống-khóc-cười không bi thương.

    10/31/10

    sống thêm cho trải nghiệm


    một thành phố với sự khác biệt dài hơn khoảng cách rất nhiều, cuộc sống rất sung sướng và rất nhiều khó khăn, điểm chung của cuộc sống nếu có thể chỉ là sự lạc quan. và đơn giản, ta cần phải sống, để thêm nhiều trải ngiệm.

    như thế, có những người nhịn ăn một bữa trong ngày để uống 1 lon nước ngọt trong quán cafe nhạc dậm giựt và đèn lazer xanh sáng.

    khác thế, có những người không cần ăn một bữa ngon có sẵn để tụ tập uống ly cafe đá xay có giá tương đương 10kg gạo nở xốp mà người phía trên thường ăn.

    nhưng tất cả chẳng mấy khó khăn, và hình như đều có điểm chung là sự lạc quan ( lạc quan có vẻ ổn hơn là vô tư, vô tư nghe tàn nhẫn lắm )

    nhiều khi, con người chỉ tự huyễn hoặc lên những khổ đau.


    nên

    tất cả rồi nhẹ nhàng

    như những ngày xưa

    10/29/10

    những giấc mơ (5)


    *Ba Má và con
    nằm dưới mái nhà tranh, cạnh bên trên là cây sào ngắn treo những bộ đồ thường mặc, nói rằng biết bao giờ được đi máy bay, bao giờ có được cái nhà cao ráo như ông Tám, sống vài ngày rồi chết cũng được. rồi cũng vay xóa đói giảm nghèo số tiền ít ỏi và vay mượn thêm để xây ba bức tường ghép vào nhà trên thành cái nhà dưới để rắn rít khỏi bò vào nhà.
    để khi Ba kêu Minh, con vào lấy cái ghi-đông Ba để dưới giường ra đây cho Ba. con chạy vào nhìn xuống dưới giường, mắt chớp chớp lòa lòa thì thò tay vào thấy hai hình tròn sáng sáng, con chụp 1 cái hóa ra chụp ngay con rắn rồng, chắc đang bắt chuột dưới giường thay vì bắt trên máng xối
    Má thì ngồi ở đây, ngay sau lưng, hỏi có ăn mỳ xào nữa không tau sớt qua nè, con thì trả lời, thôi, con ráng ăn cái bát này cho hết, no quá. thế là Má ngồi Má ăn.
    ít bữa Má về quê lại rồi, giờ con thấy nhớ Ba. con My nhắn tin vào nói ở mình nghe lạnh lạnh rồi Minh ơi, ở quê mà lạnh thì cứ đắp mền mà bật quạt, có đậu phụng rang mà nhai thì phê kinh lắm.
    thế nào cũng bị anh chỉ cằn nhằn là trời lạnh thấy ông nội mà tụi bây cứ bật máy quạt rồi còn đắp mền.
    tuổi thơ của tôi yên ả, những giấc mơ cũng bình thường yên ả, như thế
    nhưng những lần theo mẹ chèo ghe bẻ bắp bên kia sông, cũng như ngồi trước sườn xe đạp xanh mà nhìn ráng chiều đỏ rực, để nghe Ba Má nói về ngày mai là phát hành tờ tiền 100đ và thu hồi tờ 50đ, Ba nói với Má rằng tôi nghe họ nói tờ 50000đ xanh đẹp lắm
    vẫn cứ thích tuổi thơ như thế, và từ bao giờ tôi luôn sống bằng kỷ niệm như thế
    và vì thế, tôi thấy cuộc đời, ít nhất là cuộc đời của tôi : dễ dàng hơn

    trước nhà tôi không còn cây mận xanh trái ngọt nữa, đã bị chặt từ năm mùa mưa gió năm 2003 gì đó, thay vào bằng cây xoài mà chim hay người vào đó vô tình gieo hạt. lại nhớ về những lần không trèo cây mà làm kù-nèo hái mận, bởi những thằng cùng xóm theo lời Ba nói là " hủ mắm treo đầu giàn ", tụi hắn trèo lên mà có chuyện gì tau đẻ không kịp đền, từ nhỏ con đã biết nói với Ba rằng Ba cứ qua với má hắn là trả được liền.
    rồi kù-nèo rớt móc, con loay hoay cột lại, mấy đứa kia thì đứng loanh quanh đâu đó, mấy người lớn thì ngồi trong hiên, con tình cờ quay lại sau lưng thì có 1 con rắn lửa đang bò sát đến dưới gót chân con, cũng như lần lấy "ghi-đông" xe đạp, con 3 chân bốn cẳng lại xuống ngay đừng cái, nghe nói là mặt không còn xí máu. rồi Ba cũng đi kiếm cây bông hoa mùi tỏi về trồng trên hàng rào.

    rồi con nhớ năm lớp Một con đi học về, Má ngồi mắc áo motxilin hoa tím trong bếp, Má hỏi có đạt điểm 10 nào không, rồi những trưa hè nắng chang chang, trời đứng gió, Ba đi về da cháy mắt hoa.
    rồi những ngày con biết đi chợ nấu ăn những buổi trưa cơm canh cá mắm.

    *đời sống

    chọn gì đây, để trách câu hát " cuộc đời là những chuyến xe " của nhạc sỹ nổi tiếng, có nhiều công việc để làm nhưng không giản đơn như trong suy nghĩ của nhiều người rằng làm để có tiền và có cuộc sống tốt đẹp, bằng mọi giá. bằng mọi giá dù không hẳn chà đạp lên tất cả, nhưng làm sao để cân bằng tình cảm, bởi cho cùng " món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm"

    bởi dù 9 tháng 10 ngày bên nhau, dù sinh nhật và đám giỗ trần gian lâu lâu lại trùng một ngày, đèn sáp sinh nhật con để trên bàn thờ, rồi những sự chọn lựa muôn đời vẫn là câu hỏi.
    chọn gì đây, phụ việc - kế toán - quản lý - nhân viên - giám đốc - tài xế - thiết kế - lơ xe - thợ may - sinh viên - gia sư - diễn viên hay cày bừa ban ngày để đêm về nằm một mình mà ôn lại ký ức, sống bằng ký ức và đủ tuổi để viết những dòng gọi là tản văn về cuộc sống, để mình đọc những gì chứng kiến và trải qua, dù dưới màu lăng kính nào cũng bình yên.

    cứ chọc Má rằng ai biểu sinh con lúc 6h sáng làm chi, để sinh 3-4 h chiều họ siêng thì dắt đi ăn miếng cỏ, không thì ngồi phò phè ợ lên nhai lại, ngắm vườn sắn dây bầu cây cà và mây chiều bảng lảng trôi, bên bếp lửa Ba Má nhen cho bữa cơm chiều.

    nhưng, mấy ai được chọn cho mình số phận. tất cả rồi cũng lang thang, mãi lang thang, như chính hình thức cuộc đời vốn thế. từ khi biết nghĩ, con vẫn luôn nghĩ rằng GIA ĐÌNH là mãi mãi bên con, duy nhất và bên trên tất cả.

    *những niềm vui
    dẫu có thấy những vai diễn giữa cuộc đời thì tôi cũng nghĩ rằng tất cả chỉ mong hạnh phúc, rồi lại xuề xòa cười, và niềm vui, bờ vai, nụ cười là những điều quý giá.
    như tình yêu tôi dành, và giữ nguyên đấy
    chọn lựa hay không, nhớ thương hay không thì cũng đã nằm trong tim, những lúc nghĩ về mong thấy niềm vui, là ổn rồi
    bình yên rồi. dù, có nhiều điều chẳng biết nói cùng ai
    giá như có một ai đó chỉ để nghe than thở
    giá như có một ai đó chỉ để thấy vui mà bấm ngay số điện thoại
    nhưng tất cả, đã là số chẵn
    và số lẻ là con số phải bắt đầu làm lại hay nghĩa lạc quan hơn là tiếp tục
    niềm vui thì tạo ra, cũng có nhiều. nỗi buồn, mong tan đi. còn lại, cứ buông xuôi cho đời, trả lại cho đời.
    ... mùa đông, cánh buồm ngơ ngẩn sóng
    người về, mắt buồn những dấu chân ...

    10/11/10

    tháng Mười và những sự chết


    cái chết, một entry hình ảnh hoa vàng không post được của 2 năm về trước, thương tiếc cô diễn viên 40 tuổi người HQ

    rồi cái chết của 1 người 2 mạng sau 8 tháng nằm thực vật. tuổi Dần.

    lại nghĩ đến cái chết và lại nghĩ không tốt về những người đang sống

    rồi lại thấy không nên và quá đáng

    mỗi con người, nên chân thành với cuộc sống của chính mình trước đã

    còn người ta giả dối, trơ trẽn lọc lừa thì đó cũng là cách sống của người ta

    mình bận tâm để làm gì

    - " sao buổi trưa đó không vào ? "

    - " tại thấy một hình ảnh tốt đẹp và muốn giữ mãi thôi "

    và bây giờ, lại thấy những dòng chữ, mong sao đừng giả dối

    bởi chẳng có điều gì tốt đẹp được xây nên bởi dối trá.



    biết đâu, là sự thành thật

    và người ta đã chọn lựa sự thành thật như thế qua tính cái TÂM của chính họ

    được mất tùy duyên

    nào ai có muốn những khổ đau

    chỉ là một cách đặt tên cho số phận.



    nhiều người đủ thông minh để nhận ra nhưng vẫn đánh đu

    nhiều người vì tình thương mà chấp nhận

    căm hận mà để làm gì

    sự lãnh đạm đôi khi cũng là một điều tốt



    rằng là thương

    là thương

    bởi mặt trời chẳng thể

    chỉ còn trăng trong tản văn của Marai Sandor.



    nhẹ lòng và mỉm cười, vậy thôi

    10/5/10

    xa vời


    Những câu chuyện xa vời
    ta ngập lặn trong cảm xúc ảo hoang
    để rồi cười khẩy lên đời mình lặng lẽ
    chẳng bước đi mà mong muốn trở về
    bao lâu rồi không nước mắt lăn nhanh
    không cười vui từ thẳm sâu ý nghĩ
    thừa lắm rồi câu hạnh phúc mong manh

    cứ cô đơn, cứ cô đơn
    và lấy đó làm bản năng được sống
    để tìm quên, để vội quên
    hoặc ký ức trống trơn của những ngày xa tắp
    hoặc tình yêu từ thoảng gió mơ hồ
    mà đắp đổi yêu thương

    dạo chơi xem cuộc đời giễu cợt
    rồi nhói đau ngay cả lẽ thường tình
    ai rao bán thơ ngây cho ta xin một ít
    gởi cho người chút bấu víu làm tin

    đâu là đêm ôm mặt cuối đầu
    gõ nhịp, nhấp nháy - âm, hình quen thuộc
    cũng nhớ người như đã của ngày qua

    là thương, chỉ là thương
    sao chết lặng ánh nhìn
    rồi tan đi ...

    có một khoảng không mang tên hi vọng
    sợ chẳng thể nào dám đặt cược niềm tin
    ta trở về, quay quắt lẻ loi
    đắng vô nghĩa cả nỗi buồn trên mắt

    9/22/10

    có lẽ


    rốt cuộc rồi, như dự cảm

    tất cả là hư không

    em trở về, quay quắt lẻ loi

    vô nghĩa cả nỗi buồn

    9/18/10

    liêu xiêu


    trời mưa, rồi ngưng, rồi lại mưa. thời tiết cuối mùa thành phố này khó hiểu

    hủy các cuộc hẹn, và người như rỗng rỗng không diễn tả được

    cuộc hẹn lâu ngày nhanh kết thúc

    lang thang, đến quán nước vỉa hè bồn hoa quen thuộc

    một ly cam, vài điếu thuốc

    nhìn thành phố quen thuộc của đêm

    thành phố đêm nay không sương giăng, những ồn ào sao xa lạ, hay lòng ta đang rỗng

    đợi chờ tin nhắn

    và biết rằng người đang buồn

    chẳng biết thế nào, chỉ biết im lặng

    " hug "

    xin cảm ơn đời vì những sẽ chia, nếu không biết bám víu vào đâu mà sống


    hơn một lần, tôi đã biết chấp nhận lặng im và biến mất

    để cho ai đó chọn lựa thật kỹ càng

    bởi, tất cả chỉ là ngộ nhận, và tôi nên hiểu ra càng sớm càng tốt.


    ngày hôm nay, sinh nhật Thùy Dung, mà đến trưa mới biết hôm nay là ngày 18.

    ngày hôm nay, trống rỗng cả nghĩ suy

    chỉ biết

    đâu đó, mình được yêu thương, dù một chút

    cũng là hạnh phúc


    gác lại những nỗi buồn cho những ngày khác

    bởi không thể khác được

    đừng nói câu một mình sáo rỗng, đắng lắm.

    9/15/10

    ngày hôm qua


    trong đầu là câu thơ của CGĐL mà anh Hankoo đăng trên fb. quên đem dây phone nên chẳng nghe nhạc dc, sau khi đưa CMT cho bảo vệ tôi đi tìm phân xưởng C4 trong TCG. gặp người tên T có đuôi dt 977 để giải quyết công việc.

    tôi đến TCG lần đầu năm 19 tuổi với tư cách khách hàng mua bán. được mở cửa, rót nước, ngồi phòng lạnh, tiếp đón chu đáo.

    lần này, tôi đến liên hệ với tư cách đối tác làm ăn 3 bên. H -- TV -- TC.

    tôi hỏi C4 ở đâu, bảo vệ lơ ngơ chẳng biết là tôi nói tiếng Việt hay tiếng Anh, chắc những nhàn hạ của của cuộc sống đã làm người ta ngẩn ngơ đi một chút, có chăng đó cũng là điều bình thường.

    tôi đi thẳng vào trong, con đường chính rộng, tôi thấy 1 kho mà tôi dự đoán chắc gần nơi mình cần đến, tôi hỏi 1 bác đứng tuổi, và bác chỉ tôi đường đi rất tận tình.

    tôi đi thẳng, xe nâng chạy từ phía sau ko bóp còi, chỉ chạy vừa phải và nghe ầm ầm, tôi đi sát vào trong những dãy nhà lớn, được sơn màu sáng nhưng đã cũ.

    tôi rẽ phải, dưới đường có vạch kẽ vàng, không gian im ắng trừ khi có xe tải hay xe nâng chạy qua

    hình như, ai cũng có công việc của mình [ kiểu rất Saigon ]

    còn có những cây dừa và cây điệp đang trổ bông

    tôi dt lần 2 cho anh T

    lấy dt ra tôi nhận dc tin nhắn của A

    chỉ kịp nt lại " sướng vậy "

    và lại đi tiếp

    Vân gọi dt hỏi sắp trang brochure

    vừa đi vừa trả lời

    hỏi thêm 2 người đến được phòng GĐ Kỹ thuật

    dt lần 3 cho anh T

    đi theo chị áo vàng

    trở ra 1/3 con đường 1km mới vào

    lên 3-4 lần cây thang tối

    đi gặp anh L

    ra cầu thang tối, gặp 2 anh công nhân

    đợi em 2 phút anh nhé

    đứng tại cầu thang

    nhìn thấy bảng cấm quay phim, chụp hình

    Hoàng Anh gọi rủ đi cafe, trả lời đang bận ..

    rồi lại nhớ về note của Thùy Dung

    rồi nghĩ về cung Xử Nữ

    nghĩ rất nhiều

    nghĩ về câu " những nỗi buồn chạm đất lăn đi "

    nhớ câu chuyện Watanabe đi thăm Naoko

    cũng thân thuộc như con đường mình vừa đi qua, những chiếc xe đạp nội bộ của ai đó đang để bên đường

    rồi cũng giải quyết xong việc

    ung dung, đi theo anh L ra phòng GĐKT

    anh ta nhìn với ánh mắt kiểu như sao tôi lại ở công việc này

    nào có dễ lựa chọn

    và tôi cũng - đã - lựa - chọn cho 7 năm dài với kiểu như không có nhữngc âu hỏi tại sao.

    rồi xác nhận

    rồi quên 1 thứ để ra trên tay vừa ngắt 1 hoa điệp vàng năm cánh

    rồi trở vào

    tổng con đường dài gần 5 cây số, tôi lang thang, với não trái nghĩ về công việc, não phải nghĩ về giấc mơ, trái tim nghĩ về tin nhắn, ánh mắt vẫn nhìn con đường dưới chân và hoa điệp vàng kẹp giữa tay đeo nhấn [ ngón giữa và áp út ]

    rồi ra, lấy CMT và trở về

    mới thấy tin nhắn của Wa, của A, của chị Như

    ừ thì, sáng nay, một buổi sáng như thế trôi qua

    tất cả còn quá xa vời

    8/28/10

    tự nhiên


    tự nhiên ngu ngơ khi chợt tin thật nhiều vào số phận
    lẽ nào lại thế
    sống càng dài cũng là hạnh phúc
    nhưng lại sợ, cô đơn đến không chịu nổi
    thì làm sao

    biết làm sao bây giờ
    Saigon mưa cả buổi chiều
    mưa lớn, nước ngập đường
    và rồi
    tình cũng lãng quên

    tự nhiên
    muốn khóc

    khóc
    cho lạc lõng những tháng ngày

    cô đơn cũng đẹp
    và cũng buồn

    8/20/10

    những giấc mơ (4)


    tôi sợ những giấc mơ nửa đêm

    đêm

    thà là tiếng khóc

    đừng

    đừng thổn thức

    kêu la

    có bao giờ

    đêm là bình yên


    giấc mơ

    bao giờ cũng bí hiểm

    đã yên rồi

    đã yên rồi

    những triền miên rã nát


    lặng trôi

    làm sao biết được giấc mơ về đâu

    đến từ đâu

    để thả vào quên lãng


    đêm và quên lãng

    sợ đêm và quên lãng

    8/17/10

    khác nhau


    chúng ta khác nhau

    mỗi người sống riêng cho một số phận

    có chăng, những quãng đời rời rạc nhau

    đến rồi sẽ ra đi

    không điều gì ở lại, không điều gì cả

    Saigon mặc định chẳng có mùa thu, chỉ tâm tưởng con người tự lừa dối

    làm gì có câu hát bờ vai quán nhỏ như người nghệ sỹ nào đã viết

    tất cả là hư không

    ừ, là hư không

    biết tự chấp nhận trong sáng suốt đớn đau thì cũng tạm ổn để xuôi theo một định mệnh do chính bản thân tạo ra

    có lẽ như thế gọi là ổn

    đã lục tung ký ức để nhớ lại lời biện minh an ủi của bạn

    rằng " chẳng thể nào chung chạ giữa chợ và nhà thờ " là sai

    nơi thánh đường

    nơi mua bán những buồn vui

    nhưng rồi, có làm sao

    chẳng làm sao

    trả lại Bắt trẻ đồng xanh

    trả lại Người tình Sputnik

    trả lại Sông Côn mùa lũ

    trả lại Đường còn dài con dài

    trả lại Và khi tro bụi

    và riêng người ánh mắt xa xăm

    chẳng thể nào

    như hôm nay

    giao mùa hay gữa mùa chẳng ai biết

    chỉ biết ngày lặng gió

    nắng và nắng

    cơn sốt đến từ sớm mai, âm ỉ

    và mồ hôi cứ ứa ra bên bán quán nước vỉa hè

    huyên thuyên nói, huyên thuyên cười

    và lặng lẽ đớn đau

    lại trở về những trưa ngược đường gió nóng

    để biết bên mình chỉ có mình

    chỉ có mình mà thôi

    ai có chọn cho ai những im lặng

    ai có gửi cho ai những nụ cười

    chẳng qua là cố tình che lấp những khoảng bất khả xâm phạm

    đớn đau hay hạnh phúc cũng như nhau cả

    chỉ có ta và bạn

    khác nhau

    những sợi dây vô hình khác nhau

    thì ước mơ làm gì một phút giây hạnh ngộ

    ta sống trong ta

    bạn sống trong bạn

    làm sao, làm sao có nhau